50 năm – một mái trường

TotDep1 copy

Mái trường được sinh ra giữa thời bom đạn.

Rừng núi chiến khu đùm bọc yêu thương.

Vách nứa mái gianh hóa những giảng đường,

Giao thông hào thành đường lên lớp.

                                 Bao thế hệ sinh viên đã tạm biệt mái trường,

                                 Vượt Trường Sơn vào Nam đánh giặc.

                                 Ngày chiến thắng ai còn ai mất?

                                 Niềm vui vỡ òa gặp lại Thầy Cô.

50 năm nào có ai ngờ,

Mái trường nhỏ gồng mình theo lịch sử.

Cùng đất nước lớn lên giữa miền Căn Cứ Địa,

Để hôm nay tỏa nắng ANH HÙNG!

DEp1

                                 50 năm ủ giữ ngọn lửa hồng,

                                 Truyền năng lượng tâm hồn đến mọi miền Tổ quốc.

                                 Ươm mầm xanh, thắp sáng niềm mơ ước,

                                 Đến mọi bản làng quê núi mù sương.

Từ mái trường này bao người đã lớn lên,

Nguồn Sư Phạm – suối nguồn trong mát nhất.

50 năm – một bài ca không tắt,

Tình yêu thương tuôn chảy đến vô cùng.

                                 Phút thiêng liêng, xin trầm lặng nghiêng mình,

                                 Tưởng nhớ các Thầy Cô đã về miền thiên cổ.

                                 Nhưng nhân cách, tâm hồn và trí tuệ,

                                 Còn sáng ngời, lấp lánh đến muôn sau.

2014-11-02 217 copy

Không có hôm qua sẽ không có hôm nay,

Trang giáo án hôm nay sẽ mở đường khát vọng.

Con đường lớn dù còn nhiều thử thách,

Nhưng TÌNH YÊU MÁI TRƯỜNG sẽ nâng bước ta đi.

Võ Sa Hà ( hội viên Hội Nhà văn Việt Nam): bút danh của Thầy giáo, TS Ngô Gia Võ 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.