Thái Nguyên của tôi

ThaiNguyenCuaToi1

Có những buổi sáng mùa xuân mưa bụi. Thành phố sáng bừng lấp lánh. Mưa lay phay. Từng giọt ngọc ngà mơn man da thịt. Mưa thấm bờ môi ngọt lịm. Có nơi nào mưa ngọt lành đến thế không?

Có những hoàng hôn Sông Cầu. Nước trườn êm như gió thoảng. Những bến cát cây lờ mờ sương khói. Nắng chiều se sẽ đậu xuống mặt sông. Lời thầm thì hoàng hôn Sông Cầu đố ai đọc được?

Có những đêm trăng vàng sương thu lạnh. Trăng Trung du e ấp như cô gái mười lăm lần đầu mặc áo dài. Ánh trăng tha thướt chảy khắp đồi, luồn vào từng gân lá. Sương mỏng mảnh tơ trời, dệt sáng óng không gian. Liệu có kẻ nào được những sợi tơ trăng đan dệt khắp người như vậy?

Có biết bao cuộc đời đã trôi dạt về đây. Người Hà Thành tránh cơn binh lửa, neo đậu bến Sông Cầu, mở sáng quê hương mới. Người đồng bằng đi tìm cuộc mưu sinh bất ngờ bị hương chè níu lại. Người miền cao đi xuống phồn hoa ba mươi sáu phố phường, ngây ngất trước những mặt trời xanh xòe nghiênThai NguyenCuaToi2g từ tán cọ, cắm rễ lại vùng đồi…

Thành phố Trung du tựa lưng vào núi, choãi chân từ đất bãi Sông Hồng. Người Thái Nguyên đi một bước tới Thủ đô. Đi lên nửa bước là tới núi. Bước hai bước đã chạm vào biên ải. Bước ba bước sẽ lẫn vào mây trời…

Người Thái Nguyên mang tâm hồn đồi, tâm hồn gió, tâm hồn Sông Cầu.Tấm lưng trần sạm tím sỏi cơm giữa nắng hè cháy đỏ. Tâm hồn Thái Nguyên gần gũi và bí ẩn như hương chè, hương đất Trung du. Thân thương, cởi mở biết bao nhưng hiểu sâu không dễ. Sâu thẳm như Trà Đạo vậy, không có tầng bậc cuối cùng!

 

Võ Sa Hà ( hội viên Hội Nhà văn Việt Nam): bút danh của Thầy giáo, TS Ngô Gia Võ 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.